.. một lần yêu của Hà Nội (6)
Đôi khi .. người ta thường hay huyễn hoặc hay vẽ ra về một điều gì đó đã và sẽ xảy ra, còn cái sự việc đang diễn biến này, lại ít người nghĩ đến là tại sao. Tại sao nó lại diễn ra, sao lại như vậy, sao không thể mãi là giấc mơ ..
- Anh đừng làm như vậy được không anh.
Đông người qua lại mà, mọi người sẽ ..
Cách ngắt lời của anh vẫn là vòng tay chặt như ngày nào, hơi ấm anh ùa vào qua từng sợi len mà nó đan, anh vẫn đeo nó trên cổ y hệt ngày anh xa nơi này. Đã quá lâu chưa, chưa mà .. nhưng đủ lâu rồi anh ..
Một chút thời gian trôi qua, nó và anh vẫn đứng như vậy. Vắng lặng ghia, khoảng sân rộng về đêm. Mù sương làm sân trước nhà thờ đá như rộng hơn, mà thực tế nó nhớ khoảng sân này rộng lắm, có vài con đường đi bộ cho khách du lịch, ở phía xa kia là bãi cỏ .. Sapa chưa khi nào là nơi yên lành chào đón nó, đã một lần như vậy rồi, không biết anh có nhớ. Chạy xa xa chỗ những bậc thềm, ngồi ở chỗ viên gạch nó khắc tên anh và trái tim nhỏ, cười lại một chút cho tình yêu trẻ. Nhìn về phía anh, lần đầu tiên nó nhìn anh chỉ đơn giản bằng động tác quay đầu lại. Lần đầu được nhìn anh bằng cảm giác khác .. mà .. sao anh vẫn vậy. Vẫn cách châm lửa và cầm điếu thuốc ấy. Nó nhớ đốm lửa nhỏ đầu tiên anh nhóm cho lần hẹn đầu tiên .. Còn bây giờ, là anh ra đón nó hay nó đón anh về, nó cũng chẳng còn nhớ nữa.
…
Lối về khách sạn đã mờ dần, nhòe cả cặp kính của nó, chập chờn dưới bóng đèn xa một vài người đi thật chậm, nó cũng đi chậm, đường trơn và gần như một mình, gần như là vì anh ở ngay cạnh, nhưng lại cứ như thật xa, chẳng còn những câu chuyện, giật mình hơn cho hơi ấm, ấm áp lan tỏa dần, mất một lúc mới nhận ra nó bắt đầu từ đâu,
.. từ bàn tay anh nắm.
Chưa lúc nào nó cần đầu óc mình minh mẫn như bây giờ, hơn cả lần sáng suốt nhất mà nó đi phỏng vấn tuần trước, cần để nghĩ ra từ đầu tiên để nói mà chẳng thể dễ dàng. Nó nhìn anh cũng mờ như trong suy nghĩ những ngày trước. Tay anh siết chặt hơn, đẩy cả 2 tựa vào một góc tường nhỏ …
Một nụ hôn ư, cũng chẳng biết để mà nhận ra nữa, anh vội vàng hơn anh của ngày trước, điều đó nó cũng cần mà, cần như sắp thành một khao khát, nghĩ lại gần như là điều lớn nhất đẩy nó lên Sapa tìm anh, nhưng sao chẳng được như mong đợi, Sapa không ồn ào như vậy mà anh ..
- Anh ah .. đừng như thế ..
Chẳng biết anh có hiểu điều nó nói không nữa, chắc là anh hiểu, vì anh cười mà.
- Nguyên đang ở HN, tìm anh ..
- Vậy còn em
- Em đang ở Sapa, tìm anh ..
- … … Anh thích cuộc sống ở đây ..
- Chưa bao giờ anh thích nơi nào khác ngoài HN.
- Là trước đây thôi.
- Là những ngày yêu em phải không anh ..
…
- Khác rồi mà em, những câu chuyện.
- Có khác gì đâu anh, chỉ vẫn là câu chuyện của thời gian anh vẫn kể ^^. Nhưng thời gian ngắn hơn với anh và em rồi
- Anh có yêu Nguyên ko?
- Anh có yêu Nguyên ko? Anh hỏi em sao anh ..
- Anh cũng chẳng biết nữa, đến giờ thì hoàn toàn chẳng biết
Đã hết mùa đông đâu mà nè, sương vẫn ồn ào ^^
- Anh ah, anh yêu em ấy, hay anh yêu cái phần trong sáng trong con người em ấy mà cả anh và em đều không có …
“Ko biết nữa ..”. Chắc anh sẽ nói thế sao anh, yêu anh đủ lâu để mà hiểu cách anh yêu một người là thế nào, ngày trước nó cũng vậy mà, chỉ có là giờ em khác và anh cũng khác rồi .. Chỉ có câu chuyện của thời gian thì vẫn vậy, vẫn phức tạp đến giản đơn. Bao giờ mới kết thúc chứ, anh cũng chẳng biết phải ko, em biết đấy, nhưng em không mong nó đến, không còn quá mong hạnh phúc cho riêng ..
Hạnh phúc như là một cỗ máy, càng giản đơn thì càng dễ sửa, có lần anh đã nói thế em vẫn nhớ. Chỉ là nhớ thôi, anh cũng chẳng muốn sửa những điều giản đơn ấy mà, bỏ đi thật xa như thế, đi xây những ngôi nhà hạnh phúc ở một nơi xa, vậy còn điều giản đơn nho nhỏ đang chờ anh ..
Một chút thôi mà đêm đã về rồi, khoảng cách giữa nó và anh vẫn thật gần, môi nó chỉ chờ chạm khẽ .. Nhắm mắt chặt hơn cho những mong đợi, đợi để gần anh hơn.
- Anh yêu HN em ah ..
Những câu nói khi được nói với nhau ở khoảng cách gần thật gần .. Anh luôn làm nó cười, ở mọi thời điểm khó khăn nhất, cả lúc này đây, cả khi sương nhòe mắt kính, tốt biết bao là trời mù sương, để anh chẳng nhìn rõ mọi điều, à mà ko cần mọi điều đâu, chỉ một điều nhỏ thôi, em ít khi khóc lắm mà …




Anh bật nhạc thật lớn, anh hay làm những điều ngược lại, ngược với mọi người, ngược với cả bản thân anh, anh vẫn khó suy nghĩ trong lúc ồn ào vậy mà cũng có lúc như bây giờ .. ^^

Lâu rồi anh ko ở lại cq một mình mà chẳng còn làm gì cả, lâu rồi anh cũng ko viết, à ko còn blog anh ko viết nữa ấy mà, hay là ko còn những suy nghĩ vẩn vơ, hì .. Anh ko còn vẩn vơ cơ à …
Nếu anh không phải ngày mới sang
Nếu em không phải gió quá vội
Để rồi ta gặp nhau ở một ngày nắng nhẹ nhàng, anh kéo nắng đốt áo em thật chậm, em với gió thổi bay mặt na anh mang … Anh thấy em nhẹ nhàng trong giấc ngủ một thiên thần, vẫn đầy quyến rũ, vẫn nhẹ nhàng nhưng sáng rõ như nắng anh mang, vì em không là giấc mơ … Em thấy anh bình yên với nụ cười một thiên thần, vẫn nhiều sức hút, vẫn đẹp, nhưng bình dị đã đong đầy những yêu thương …
~



